Dù sao lúc trước, ngoại trừ chạy đến thành phố C đánh một trận với ông Lục.
Thì không có những việc quá đáng khác.
Nhưng lúc này anh ta tin rồi.
Hoắc Minh không đi vào, trực tiếp nói với em gái: "Xe ở dưới lầu, em với thư ký Liễu xuống lầu trước."
Minh Châu rất nghe lời của anh. Cô im lặng đứng dậy, đi đến cửa thay giày.
Bụng lớn cúi xuống không tiện, là Hoắc Minh giúp cô thay, thay xong giọng điệu của anh cũng hơi dịu dàng chút: "Ở trong xe đợi anh!"
Vừa nói vừa mặc áo khoác cho cô.
Thư ký Liễu xoa dịu bầu không khí: "Tổng giám đốc Hoắc thật chu đáo." Anh ta đỡ người, đi nhanh như bay.
Hoắc Minh đóng cửa lại.
Anh chầm chậm đi vào, ngồi ở đối diện Lục Khiêm, gọi ông tiếng cậu. Lục Khiêm chầm chậm thở dài một hơi: "Có thuốc không?”
Hoắc Minh do dự, từ trong túi áo lấy hộp thuốc ra, lấy một điếu đưa cho Lục Khiêm.