Hắn nghĩ tới một người. Lục Khiêm, ông Lục...
Đúng vậy, năm đó Lục Khiêm có năng lực này, thần không biết quỷ không hay làm ra chuyện này.
Tài xế tức giận. Minh Châu có hơi hốt hoảng: “Tôi muốn tới đó xem sao.”
Xe chạy nửa tiếng thì từ từ dừng lại, Minh Châu dặn tài xế buổi chiều tới đòn cô ấy.
Cô ấy tìm tòi trong túi cả nửa ngày mới tìm ra một chiếc chìa khoá.
Thì ra cô ấy vẫn luôn để nó ở trong.
Thì ra cô ấy vẫn mãi chưa buông bỏ được Lục Khiêm.
Thì ra cô ấy vẫn luôn chưa ra khỏi được.
Minh Châu mở cửa ra, lập tức cô ấy ngửi thấy mùi nước hoa Wild Bluebell của do Malone, đó là mùi hương mà cô ấy thích nhất, thật không ngờ ở đây cũng có mùi đó.