Ông ta ừ một tiếng: “Đã biết được từ lần trước, lúc ở bệnh viện.”
“ÿ¡ thế ông tới chung cư tìm tôi là vì đứa bé này à?”
Lục Khiêm im lặng nhìn cô ấy.
Cô ấy đã mang thai năm tháng, bụng đã lớn lên rất nhiều, nhưng dáng người không hề mập.
Có thể thấy cô ấy sống không hề tốt.
Ông ta cảm thấy đau lòng, nhưng bây giờ đến một câu an ủi ông ta cũng không dám nói, bệnh tình của ông ta rất phức tạp, khó nói trước được liệu có thể vượt qua hay không.
Nếu như không thể qua khỏi.
Ông ta hi vọng Minh Châu có thể buông xuống... Buông xuống đoạn tình cảm này của bọn họ, bắt đầu lại từ đầu.