Hoắc Minh chơi với đứa bé, anh nói với Ôn Noãn: “Lúc sáng anh đã gặp bác sĩ điều trị chính của cậu, tình huống khá phức tạp.”
Trái tim Ôn Noãn căng thẳng, cô vội vàng nói: “Có khả năng chữa khỏi không?”
“Không nói trước được! Chắc là một nửa!”
Hoắc Minh nói xong, anh để ý thấy mắt vợ mình đỏ lên, không nhịn được đưa tay lên khẽ vỗ vai cô: “Đừng khóc! Để anh nghĩ cách!”
Ôn Noãn khẽ ừ một tiếng.
Cô dựa vào vai anh, không nói chuyện.
Một lát sau, Hoắc Minh bỗng nhiên mở lời: “Nếu như thật sự có một ngày như vậy, khi mọi chuyện đi tới nước không thể vãn hồi được nữa, anh sẽ nói với Minh Châu.”
Anh hiểu rất rõ em gái của mình.