“Muốn hôn em!”
“Bà Hoắc có cho không?”
Ngoài miệng anh vẫn khách sáo, nhưng hành động của anh lại rất nhanh, đúng lúc cô vừa cho đứa nhỏ bú xong, quần áo còn chưa ngay ngắn, mọi chuyện đều rất thuận tiện, không bao lâu sau, Ôn Noãn đã bị anh đưa tới sô pha, ngồi ở trong lòng anh.
Hoắc Minh đang ở độ tuổi tốt nhất của đàn ông.
Chín chắn đẹp trai, lúc này anh lại đang mặc đồ vest, trông có mấy phần cấm dục.
So với anh, Ôn Noãn lại không nghiêm chỉnh như vậy.
Cô cuống quýt tay chân, muốn khép quần áo trên người mình, lại bị người đàn ông dễ dàng kéo xuống...
Đầu ngón tay của Hoắc Minh khẽ chạm vào. Cô không khỏi cắn chặt miệng, anh khẽ cười một cái.
Sau đó cô lại có hơi kìm lòng không đặng, Ôn Noấn ghét nhất anh làm chuyện này khi đám trẻ còn ở nhà... không thể... không thể chờ tới tối được à?
Hoắc Minh liên tục hôn cô.