"Về phần tình cảm của hai người, không phải chuyện của bố nữa."
Hoắc Minh cũng có ý này.
Anh cúi đầu hỏi Ôn Noấn: "Em thấy được không, Tổng Giám đốc Ôn!"
Ôn Noãn bị kẹp ở giữa cũng hơi khó xử, nhưng Hoắc Chấn Đông rất tôn trọng cô, nói thẳng mọi việc.
Cô cũng chỉ có thể đồng ý. Đêm đến, Ôn Noãn không ngủ được, trằn trọc trên giường mãi.
Hoắc Minh nằm bên cạnh cô.
Anh nhẹ nhàng ôm lấy vai cô, giọng nói trầm thấp dịu dàng hỏi: "Chỗ sưng lên khó chịu sao?"
Anh vừa nói vừa đưa tay sờ xuống. "Không tệ mài"
Ôn Noãn lười so đo với anh, cô khế tựa vào lòng anh, thấp giọng nói: "Có phải bệnh tình của cậu không lạc quan lắm không?”