Hoắc Minh ăn một bữa với Minh Châu.
Hai giờ chiều, anh trở lại phòng bệnh, bác sĩ và y tá đang kiểm tra sức khỏe cho Tiểu Hoắc Kiều.
Bé con được cởi quần áo ra. Cả người trần trụi bụ bẫm, cực kỳ đáng yêu. Ôn Noấn cũng đang ở bên cạnh nhìn xem.
Hoắc Minh bước đến, vòng tay ôm qua eo vợ, ánh mắt nóng rực nhìn Tiểu
Hoắc Kiều...
Trước đây anh cứ nghĩ, đời này cô bé mà anh yêu nhất là Tiểu Hoắc Tây, nhưng từ sau khi có Hoäc Kiều, anh mới biết làm gì có thể yêu nhất cô bé nào được, anh đều yêu thích hai đứa con gái như nhau.
Cả một vòng người vây quanh cô bé.
Tiểu Hoắc Kiều không hề rụt rè, còn vui vẻ đá vào cặp chân đầy thịt của mình. Bé con còn nở nụ cười...
Trẻ nhỏ chưa mọc răng, lộ ra hàm thịt lợi hồng hồng.
Hoắc Minh thích thú nhìn con, anh nghiêng đầu nhìn sang vợ, chỉ thấy trong mắt Ôn Noãn chất chứa trìu mến yêu thương nói Anh không khỏi động tâm, lặng lẽ nắm lấy tay cô. Ôn Noãn như thể mới phát hiện ra anh. Cô thấp giọng hỏi: "Minh Châu đã ổn hơn chưa?”