Nhưng cô ấy cũng không thích cậu ta, thuận miệng trả lời: "Nào thú vị bằng cuộc sống cá nhân của cậu."
Sau khi đáp trả xong, cô ấy liền trông mong nhìn về phía Ôn Noãn. Ôn Noãn đoán ra có chuyện gì đó liên quan đến cậu của cô. Bà Tùy rất thức thời, muốn dẫn con trai rời đi.
Cố Vân Phàm thật sự không muốn về, ôm đứa bé không buông: 'Mấy người muốn làm gì thì cứ làm đi!"
Minh Châu tức đến đỏ mặt.
Ôn Noãn bước tới nhẹ nhàng ôm lấy Minh Châu, dịu dàng hỏi: "Em đến chỗ cậu à?"
Minh Châu không muốn nhắc đến Lục Huân. Tiểu Thước Thước ôm chân Ôn Noãn, không nhịn được mà kể lể. Một lớn một nhỏ đều đau lòng.
Ôn Noãn biết trong lòng Minh Châu vẫn luôn có một vị trí dành cho cậu mình, nếu không cô ấy đã không khổ tâm đến vậy.
Nhưng cô lại không biết phải an ủi thế nào.