Minh Châu liếc nhìn Lục Khiêm một cái.
Sau đó cô đuổi theo con: "Thước Thước!"
Thước Thước khóc, cậu của nhóc hay nói con trai không thể dễ dàng rơi nước
mắt, nhưng cậu nhóc không thể nào nhịn được. Rõ ràng đó là bố của cậu! Minh Châu đau lòng không thôi. Thước Thước chính là kết tinh lớn nhất giữa tình cảm của cô và Lục Khiêm. Cô bước tới ôm lấy con trai, hôn một cái: "Lần sau chúng ta quay lại nhé?" Thước Thước bật khóc nức nở. Cậu nhóc căn chặt đôi môi đỏ mọng: "Con không muốn đến nữa!" Minh Châu cũng không trách cứ cậu nhóc.
Câu lau nước mắt cho con: "Vậy chúng ta sang chỗ mợ thăm Tiểu Hoäc Kiều nhé? Không phải con thích nhất là em gái sao?"
Tiểu Thước Thước miễn cưỡng nở nụ cười.
Còn khó coi hơn cả khóc.