Cả người Lục Khiêm đều nhức nhối.
Chỉ một động tác nằm xuống giường đơn giản, vậy mà đau đến sống không bằng chết.
Ông nhìn trần nhà, lặng thinh ngẩn người.
Ông giỏi tính kế người khác, cũng hiểu rõ lòng người, ông biết bản thân đang rất bất thường, đơn giản chỉ vì ông không thể chấp nhận được sự thật mình đã đánh mất Minh Châu.
Minh Châu, Hoắc Minh Châu.
Một cô gái đơn thuần xinh đẹp như vậy, thế mà ông đã đánh mất rồi.
Lục Khiêm chưa bao giờ sa sút như vậy.
Ông chỉ lặng lẽ nằm đó chẳng nói tiếng nào, cũng không phối hợp điều trị tích cực như trước nữa.