Cô tin Minh Châu là người rất ngay thẳng.
Hoắc Minh giúp cô ấy mang đồ ra xe, còn cô ấy thì nói chuyện với Ôn Noãn.
Trước giờ hai người vẫn luôn thân thiết, không hề vì Lục Khiêm mà trở nên xa cách, đây chính là điều Ôn Noãn cảm thấy an ủi nhất, cho nên cô lúc nào cũng cảm thấy thương yêu Minh Châu hơn người khác.
Hoắc Minh quay lại.
Anh trả chìa khóa xe cho em gái mình: "Sau này em ra ngoài thì để tài xế lái đi!"
Minh Châu khẽ cười: "Mới bao lớn đâu chứ!" "Vì chưa lớn bao nhiêu mới nguy hiểm đấy!"
Minh Châu nghe anh nói vậy cũng đồng ý. Hoắc Minh vốn định tự mình lái xe đưa cô ấy về, nhưng Ôn Noãn còn chưa ra ngoài được, nên anh đành thôi.