Ánh mắt của cô chăm chú, dịu dàng lại tràn ngập tình yêu.
Hoắc Minh nở một nụ cười nhẹ.
Trong phòng bệnh, không khí lập tức trở nên mờ ám, Ôn Noãn cũng không hiểu được, tại sao bọn họ đã thành vợ chồng nhiều năm rồi, có tận ba đứa nhỏ, mà anh vẫn còn giữ được sự nhiệt tình như vậy.
Cô vừa mới sinh con xong, không thể chịu được chuyện đó.
Không khỏi thì thầm với anh: "Anh đừng trêu chọc eml"
Hoắc Minh lại cười, đặt cô con gái nhỏ lên nôi, vừa nhẹ nhàng bước tới, vừa nói chuyện với cô: "Em vừa nói đến những thuốc bổ này sao? Người ta nói phụ nữ một lần mang thai ngốc ba năm quả không sai, Tổng Giám đốc Ôn của chúng ta cũng ngốc nghếch đi rồi."
Khi trêu chọc cô, anh luôn thích gọi cô là Tổng Giám đốc Ôn.
Ôn Noãn ghét như thế nhất.
Hoắc Minh như đang đùa với bé con, chậm rãi nói: 'Ánh mắt của bà cụ sắc quá! Bà ấy hẳn là nhìn ra Minh Châu mang thai rồi, nhưng bây giờ tình trạng của cậu lại như vậy, bà không đành lòng trói buộc Minh Châu, chỉ có thể mượn cớ em để đưa thuốc cho Minh Châu thôi! Em chờ xem, đứa trẻ kia sinh ra sẽ có được tất cả những gì đứa bé xứng có được thôi."