So với sự ra đời có phần quạnh quế của Hoắc Tây và Doãn Tư, đứa nhỏ này thật sự rất may mắn, nhận được bao nhiêu sự quan tâm chúc tụng của mọi người... Có lẽ đôi khi cô vẫn nhớ lại những chuyện trong quá khứ, đôi khi vẫn cảm thấy đau lòng, nhưng giờ phút hiện tại mới là quan trọng nhất.
Hoắc Minh rất quan tâm chăm sóc cô.
Anh nhận ra sự thay đổi cảm xúc của cô, bèn xoa xoa mái tóc dài, dịu dàng nói: "Phụ nữ đang ở cữ không thể khóc!"
"Em không có khóc!"
Ôn Noãn bỗng nhiên muốn làm nũng.
Cô lén ôm lấy chân Hoắc Minh.
Hoắc Minh cúi đầu, khuôn mặt anh tuấn dịu dàng đến khó tin.