Không chỉ Minh Châu giật mình hoảng hốt.
Ngay cả bà cụ cũng bối rối không thôi, không biết giải thích thế nào cho việc bà đang ở thành phố B.
Bà bực vì Lục Khiêm không chịu cố gắng cho hạnh phúc của chính mình.
Nhưng sau khi nói chuyện với con trai, bà cũng không nỡ để một cô gái tốt như Minh Châu chậm trễ việc cả đời.
Bệnh của Lục Khiêm, phải được theo dõi trong ba năm.
Khi bà còn đang suy nghĩ, Minh Châu kêu một tiếng bà ơi, khiến bà bỗng không kiềm được nước mắt.