Cô gật đầu, nhẹ nhàng tựa đầu lên vai của anh.
Trong bóng đêm dịu dàng...
Hoắc Minh đưa tay đóng cửa sổ lại, ôm vợ mình một lúc thật lâu.
Sáng sớm, Hoắc Minh tỉnh lại, duỗi tay lần mò bên gối thấy trống không.
Anh cười nhạt, từ lúc Ôn Noãn mang thai đến nay luôn thích nằm lì một chỗ, vậy mà hôm nay lại dậy sớm.
Anh vén chăn đứng dậy, rửa mặt rồi xuống lầu. Ôn Noãn đang nấu canh trong bếp. Mùi canh cá thơm nồng, vừa ngửi là biết rất ngon.
Hoắc Minh ôm lấy cô từ phía sau, lại sờ nhẹ lên bụng, hôn nhẹ một cái vào phần cổ non mịn của cô: "Con lại quấy à, sao nay lại dậy sớm nấu canh vậy?"