Một lúc lâu sau, anh mới lấy lại tinh thần, cau mày hỏi: "Bố, bố nói gì cơ ạ?"
Hoäc Chấn Đông nhắc lại một lần nữa.
Hoắc Minh tức đến bốc khói, lại lấy tàn thuốc trong gạt tàn ra đốt, khiến bố anh nhìn không được, mắng anh: "Dù hai đứa sinh nhiều con thì cũng không cần tiết kiệm đến như vậy! Có sinh thêm nữa thì nhà này vẫn nuôi nổi."
Hoắc Minh cười nhạt: " Khả năng sinh con của cậu cũng ghê đó chứ!"
Trên mặt Hoắc Chấn Đông hàng trăm cảm xúc ngổn ngang..
Ông đứng dậy vỗ vai con trai, nói: 'Hoắc Minh, con cũng không kém! Chuyện này bố nói trước cho con, con ăn cơm xong thì trở về nói cho Ôn Noãn một tiếng dự phòng. Con bé bị kẹp ở giữa rất khó xử khó xử, con không nên giận cá chém thớt với nói"
Hoắc Minh cười khan: "Con nào dám chứ!"
Bố con họ nói xong, chậm rãi đi xuống lầu.
Vừa đến giờ ăn, trong lúc cả nhà cùng nhau ăn cơm, Hoắc Minh luôn nhìn chằm chằm vào Minh Châu.
Minh Châu chỉ biết cúi đầu thật thấp. Ôn Noấn thu hết mọi việc vào mắt.
Lúc trở về, mới vừa lên xe cô liền oán trách: "Minh Châu xảy ra vấn đề trong việc tình cảm này, anh còn hung dữ như vậy mà xem được à!"