Ánh sáng ở bãi đậu xe tối đen như mực.
Thước Thước ôm lấy chân của Hoắc Minh, mềm mại nũng nịu gọi một tiếng chú.
Hoắc Minh bế cậu bé lên.
Ôn Noãn cũng sờ đầu đứa trẻ, đưa cho cậu túi bánh nhỏ. Đứa trẻ cười tươi khéo léo gọi "Cậu", còn hôn một cái lên má Ôn Noãn.
"Mợ giống bố, cũng giống Thước Thước." "Thước Thước thích mợ." Ôn Noãn không nhịn được lại sờ đầu đứa trẻ.
Hoắc Minh ôm đứa trẻ đi đến sảnh lớn, thấy em gái đang đứng chờ. Trên mặt Minh Châu mang một biểu tình quen thuộc.
"Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần gây họa thì cũng chỉ có một kiểu như vậy."
Hoäc Minh ném chìa khóa xe xuống, hừ lạnh một tiếng: "Không có chuyện gì thì sao lại tỏ vẻ tội lỗi như vậy?”
Minh Châu cầm túi xách cho anh, chỉ thiếu chút nữa là đấm lưng, bóp tay. Hoắc Minh nhìn cô ấy mấy lần, ánh mắt có chút ác liệt.