Cô ngồi đó từ sáng đến khi chiều hôm buông xuống, mãi cho đến khi cơn đói cồn cào thì cô mới tỉnh táo lại, cô máy móc bước vào bếp, mở tủ ra, vứt hết mì gói yêu thích của cô.
Sau đó cô gọi cho dì. “Tối nay tôi muốn ăn sườn chua ngọt, với khoai lang hấp.”
Cô không muốn ăn, nhưng đứa bé trong bụng cần ăn!
Thư ký Liễu chạy về bệnh viện.
Anh ta đưa thỏa thuận cho Lục Khiêm, Lục Khiêm dựa vào đầu giường, nhìn chằm chằm tên “Hoäc Minh Châu” thật lâu... Sau lại đôi môi khô khốc nở nụ cười.
Ông nói: “Cô ấy xuất thân từ một gia đình tốt, còn xinh đẹp, tuổi ba mươi cũng
không muộn.” Thư ký Liễu nghe xong muốn khóc.
Bà Liễu lấy khăn lông lau mồ hôi cho Lục Khiêm, giọng nói nghẹn ngào: “Bà cụ sẽ sớm quay lại, ngài phải khỏe mạnh ra ngoài, nếu không bà cụ sẽ rất buồn.”
Lục Khiêm mỉm cười: “Chắc chắn rồi!”
Thư ký Liễu lại hỏi: “Cần thông báo cho cô cả và cậu Hoắc bên kia không?”
Lục Khiêm lắc đầu.
Ôn Noãn còn phải sống ở nhà họ Hoắc, ông không muốn con bé bị vướng ở giữa, hơn nữa những lúc thế này, người ông nhớ nhất là Minh Châu và Thước Thước, nhưng vào lúc này ông không thể thấy mặt họ.