Minh Châu trở về căn hộ.
Cô tạm nghỉ việc và để hai dì nghỉ phép.
Gô ngồi một mình trong phòng, ôm đầu gối lắng lặng chìm vào dòng suy nghĩ... Nước mắt rơi xuống từng giọt, cô nhẹ nhàng lau đi.
Lúc này, chuông cửa vang lên. Cơ thể cô hơi cứng lại, lau nước mắt rồi đi đến cửa.
Qua mắt mèo, là thư ký Liễu và một người khá giống luật sư, trên tay cầm một chiếc cặp.
Minh Châu hơi giật mình. Sau đó cô liền hiểu, đây là đưa thỏa thuận đến. Cô mở cửa.
Thư ký Liễu ngước lên, bất giác nói: “Sao mắt cô đỏ vậy? Cô khóc sao? Nếu cô khóc, ông Lục sẽ...”
“Ông ấy không đau lòng đâu!”
“Ký tên xong trở thành người lạ rồi.”
Thư ký Liễu ngập ngừng.
Anh ta bị kẹt ở giữa rất khó xử, anh ta muốn nói cho Minh Châu biết bệnh tình của ông Lục, có lẽ cô ấy sẽ mềm lòng, dù thế nào cũng còn cảm tình đúng chứ.