Một nụ hôn đã đẩy ông đi xa hơn.
Rõ ràng ban đầu ông chỉ muốn giúp cô dễ chịu hơn một chút.
Ông hôn sâu hơn, bắt đầu xoa nắn chơi đùa với cơ thể của cô, người phụ nữ đã say ngoan ngoãn nghe theo cơ thể mình và tận hưởng.
Lửa tình cháy bỏng, ông nằm bên cạnh cô, không ngừng gọi tên cô. “Minh Châu... Minh Châu...” Cô tỉnh táo lại một chút.
Cô nghiêng đầu, nhìn thấy khuôn mặt ông trong ánh sáng mờ ảo, sau đó lại chợt hoảng hốt.
Là Lục Khiêm...
Tại sao ông ấy lại đến đây?
Không phải họ đã chia tay rồi sao? Sao ông lại vào được nhà của cô?
Minh Châu lắc đầu, nhưng đầu óc cô lúc này không thể suy nghĩ được như bình thường, cô chỉ biết là cô không muốn bị ông ôm... Không đúng, bọn họ không nên tiếp tục mối quan hệ thân mật như vậy nữa.