Cậu bé nói chuyện với mẹ, ít nhiều gì cũng nhắc đến bố: “Mẹ và bố thực sự phải ly hôn sao?”
Minh Châu vừa uống rượu, đầu óc có chút không rõ ràng. Nhưng cô không muốn nói linh tinh về Lục Khiêm trước mặt Thước Thước.
Cô ngẩng đầu lên, mơ hồ nói: “Mẹ và bố con không hợp ở bên nhau, nhưng bố vẫn rất yêu thương Thước Thước.”
Tiểu Thước Thước sát vào lồng ngực cô.
Cậu bé thì thầm nói: “Bố cũng thích mẹ! Nhưng bố đã làm sai.”
Minh Châu rất đau lòng.
Có lẽ là vì họ đã có một khoảng thời gian phải lưu lạc bên ngoài, Thước Thước trưởng thành hơn những đứa trẻ khác cùng tuổi một chút. Nhớ lại ngày đó cậu bé không vui trở về căn phòng trọ nhỏ họ đã từng ở, Minh Châu cảm thấy mình rất có lỗi với cậu bé.