Bình thường, Lục Khiêm vẫn sẽ gửi tin nhắn cho cô, nói chuyện với cô về con.
Minh Châu rất hiếm khi trả lời lại.
Ông liền bắt đầu gọi điện thoại, gọi tới mức cô cảm thấy phiền không thể không nghe, rõ ràng chẳng nói với nhau được mấy câu nhưng đêm nào ông cũng vẫn kiên trì gọi cho cô, mỗi khi Minh Châu cúp máy, cô đều rất buồn.
Ông hành động như thể ông thật sự rất yêu cô!
Vào những thời điểm quan trọng, cô luôn là thứ bị vứt bỏ.
Đêm khuya lạnh lẽo, cô bỗng nhiên lại muốn uống một chút rượu.
Bảo mẫu trong nhà đã hết giờ làm, Thước Thước đã ngủ, Minh Châu lấy ra một chai rượu vang đỏ lâu năm không tồi, nâng ly vì chính mình, đứng trước cửa sổ sát đất lặng lẽ uống.
Cô xuất thân giàu sang, bình thường không có sở thích gì không tốt.