Trong phòng bệnh ở bệnh viện, lúc nào cũng có người ra người vào, Minh Châu không có ý định cãi nhau với ông.
Trong lòng cô hiểu được. Cô muốn ly hôn, không thể nào dễ dàng như vậy.
Minh Châu nhẹ nhàng vén tóc, vẻ mặt thản nhiên: “Được rồi, chúng ta không nên trách móc nhau như vậy! Chiều nay tôi còn có việc, xuất viện trước đãi”
Nói xong, cô đi ra ngoài trước.
Lục Khiêm bắt lấy tay cô, ánh mắt sâu thẳm.
“Ít nhất hãy để anh tiễn hai người.”
Minh Châu im lặng nhìn ông...
Hầu kết của Lục Khiêm khẽ nhúc nhích, giọng ông nhỏ nhẹ mà dịu dàng: “Anh làm không tốt, em không muốn quan tâm đến anh, nhưng dù sao thì anh vẫn là bố của Thước Thước, không thể nào vĩnh viễn không gặp thằng bé, đúng không?”
Minh Châu biết ông đang nghĩ gì.
Ông muốn làm cô mềm lòng từng chút một.
Nhưng trái tim đã chết sao còn có thể sống lại được?
Cô tránh khỏi tay ông: “Tùy ông!”