Nhưng cậu bé vẫn ngậm miệng không chịu nói về đoạn chạy trốn kia, người lớn sợ sẽ làm cậu bé kích động nên cũng không dám nhắc tới.
Khi nhóc con kia nhìn thấy Lục Khiêm, cũng không gọi bố nữa. Lục Khiêm sờ sờ cái đầu nhỏ của cậu bé: “Sao không gọi bố?”
Lục Thước đột nhiên lên tiếng: “Thực ra khoảng thời gian khi bố làm ông cậu ngoại của con, con rất vuil”
Bởi vì khi đó không có đứa trẻ nào quan trọng hơn cậu bé, ông cậu mỗi lần gặp cậu bé đều cho cậu những gì tốt nhất, còn cho người đưa cậu bé tới khách sạn, ngày nào cũng chơi cùng cậu bé.
Đứa trẻ nói thẳng như vậy.
Mắt Lục Khiêm lại đỏ lên.
Ông đi ra ngoài hút thuốc, làn khói trắng tan đi theo gió.
Một cô bé ôm búp bê nhìn ông từ phía xa.
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp hiện lên nét rụt rè.