Ông cân nhắc một lúc lâu, cuối cùng mới nói ra miệng: “Sau này cứ coi như là thông gia đi! Đối với cậu hay với chúng tôi đều tốt.”
Lục Khiêm rất hiếm khi gọi ông, nhưng lúc này lại gọi một tiếng.
Hoäc Chấn Đông nghe xong lại thấy buồn.
Ông vỗ vai Lục Khiêm, nói: “Trước đây tôi không phản đối hai người bởi vì nhóc Minh Châu thích cậu, tôi không quản được con bé, mẹ con bé giới thiệu cho nó rất nhiều thanh niên tài giỏi anh tuấn nó đều không đồng ý, kết quả hai người vẫn đi tới ngõ cụt.”
Hoäc Chấn Đông thực sự rất khó chịu.
Ông không nói nhiều, ra hành lang hút thuốc.
Hoắc Minh và Ôn Noãn cũng tới.
Cơ thể Ôn Noãn đã rất nặng nề, Hoắc Minh không muốn để cô đến, nhưng Ôn Noãn vẫn khăng khăng tới đây. Nhìn Thước Thước đang nằm trên giường truyền từng giọt nước biển, Ôn Noãn rất đau lòng.