Lục Khiêm khó chịu khẽ nhắm mắt lại. Ông nhớ nhớ cô.
Thật ra ông cũng không ngờ, ngày hôm đó ông rời khỏi hôn lễ, ông có từng hối hận hay không.
Thật ra ông cũng không hối hận, vì ông không còn lựa chọn nào khác.
Minh Châu nói đúng, khi ấy ông lựa chọn nhân nghĩa và đạo đức, vứt cô và Thước Thước qua một bên.
Đêm khuya.
Sau khi Lục Thước ngủ, Lục Khiêm gọi điện thoại cho Minh Châu. Ông gọi rất nhiều lần cô mới chịu bắt máy, giọng hơi khàn.
Lục Khiêm nói nhỏ: “Con ngủ rồi! Em đang làm gì vậy!”
Giọng ông rất thân mật, còn có chút dịu dàng của người chồng, không khó để Minh Châu nghe ra.
Cô không trả lời ông. Cô dặn ông sáng mai đưa con đi học.
Rõ ràng giọng cô rất lạnh lùng, nhưng Lục Khiêm vẫn bằng lòng lắng nghe. Bây giờ, ngay cả việc ngay giọng nói của cô cũng là một loại xa xỉ đối với ông.
Hai phút sau, Minh Châu ngừng lại. Cô thấp giọng nói: “Chỉ vậy thôi!”
Cô muốn cúp điện thoại, Lục Khiêm gọi cô lại, nói: “Hôm nay là sinh nhật anh.” Cô hơi bất ngờ, nhưng vẫn thoải mái nói lời chúc sinh nhật.