Im lặng mười mấy giây.
Lục Khiêm nói: “Anh không đồng ý! Minh Châu, ngày nào anh không ký tên, ngày đó chúng ta còn là vợ chồng.”
Minh Châu bỗng thấy rất mệt.
Quả thực, cô còn nhớ ánh mắt đầu tiên khiến mình ngạc nhiên vì dung mạo tuấn tú ấy, cũng nhớ cô đã yêu người đàn ông này nồng cháy thế nào. Cô chưa bao giờ nghĩ có một ngày tình của của ông dành cho cô lại khiến cô thấy nặng nề và chán ghét.
Đúng, là chán ghét!
Minh Châu tựa lưng vào ghế.
Cô thấp giọng chất vấn: “Lục Khiêm, hôm nay chúng ta thành ra thế này là do ai làm? Là em chắc?”
“Là anh!” Ông nhẹ giọng nói. Minh Châu bỗng che miệng lại. Mặt cô chợt tái đi, cả người run rẩy.
Hồi lâu, khi bình tĩnh là, cô nói: “Anh là bố của Thước Thước, đương nhiên anh có thể gặp nó! Nó đang ở chỗ anh, sáng mai anh đưa nó đến nhà trẻ nhé!”