Minh Châu là cô gái ông ngàn cầu vạn cầu có được, nhưng ông lại tùy tiện mà mất cô.
“Em không cần chú Lục của em nữa à?” “Không dám cần!”
Minh Châu lại nói bằng giọng rất thấp: “Lục Khiêm, em không hận anh! Thật đói”
Nói xong, cô mạnh mẽ cựa ra khỏi vòng tay ông. Lục Khiêm đứng ở cạnh cửa, ngây người...
Ngoài hành lang, Minh Châu đi mấy bước, đến khi ngẩng đầu lên mới không nhếch nhác nữa.
Cô muốn cắt đứt, nhưng đâu có dễ như thế.
Có điều, có có khó hơn, cô cũng phải kiên cường làm đến cùng.
Thư kí Liễu nghe được động tĩnh, mở cửa đi ra từ phòng bên cạnh, nhìn thấy Minh Châu rơi nước mắt thì đau lòng, đưa khăn giấy cho cô, còn ôn hòa nữa: “Cãi nhau với chú Lục à? Vợ chồng cãi nhau đầu giường cuối giường hòa hợp! Tôi và chị dâu cô cũng thế.”
Minh Châu nhận lấy khăn giấy, lau sạch nước mắt.
Cô miễn cưỡng nở nụ cười: “Tôi và ông ấy không phải là vợ chồng.”
Thư kí Liễu còn muốn khuyên nhưng Lục Khiêm đã đi tới. Ông cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoen đỏ của Minh Châu.