Điếu thuốc lá trong tay Lục Khiêm bị bẻ thành hai đoạn. Những lời vãn hồi đó, ông không nói ra được chữ nào. Rõ ràng ông có lỗi với cô.
Lục Khiêm cứ thế nhìn cô...
Ông không nói được, mà không nói cũng không được, tóm lại là không muốn chia tay.
Minh Châu cười nhạt, nói bằng giọng nhẹ nhàng không dính oán hận: “Lục Khiêm, hai chúng ta không thể nào nói là ai đúng ai sai được, thậm chí chúng ta đã cho nhau những thứ quan trọng! Thế nhưng... Có lẽ chúng ta không hợp nhau!”
Rõ ràng cô nói ra mà không khóc, nhưng cô vẫn nghẹn ngào.
Lục Khiêm giơ tay lên, muốn sờ mặt cô, nhưng Minh Châu đã tránh đi.
Cô kiềm chế tâm trạng, nói: “Ông Lục, như thế không thích hợp đâu!”
Tay Lục khiêm dừng giữa không trung.
Ông không chịu nổi, hồi lâu mới bỏ xuống được. Ông hỏi cô: “Thước Thước đã ngủ rồi sao? Em muốn để thằng bé làm con của gia đình đơn thân sao?”
Ông không nhắc tới Thước Thước còn được, ông vừa nhắc tới, hai mắt Minh Châu đã đỏ lên. Cô hỏi ngược lại: “Thước Thước đã sắp năm tuổi rồi, anh làm cha nó được mấy ngày chứ? Lục Khiêm, từ khi con của Lam Tử Mi xuất hiện, em đã nói với anh rất nhiều lần rồi, bảo anh không cần để ý thì đừng để ý, nhưng anh lại cứ quản! Lục Khiêm, em nghĩ trong lòng mỗi người đều có một cán cân, bên nào nặng, bên nào nhẹ, chính mình hiểu rõ nhất.”