Lục Khiêm đi vào.
Bà cụ càu nhàu ngồi dậy, nhìn chằm chằm Lục Khiêm và đứa trẻ trong lòng
Bà cảm thấy con trai mình không cứu được nữa.
Đúng là đứa trẻ này thật sự rất đáng thương.
Nhưng cháu trai Thước Thước của bà không đáng thương sao?
Thước Thước đã đi học rồi, Lục Khiêm đã làm bố được bao nhiêu ngày rồi?
Bà cụ chỉ vào ông lớn tiếng nói: "Con còn quay lại làm gì hả? Con không quan †âm đến thể diện của vợ con, bố mẹ, con còn mặt mũi nào quay lại ngôi nhà hả?"
Lục Khiêm đặt Lục Huân ngồi trên sô pha. Ông bước đến bên giường bà cụ, mạnh mẽ quỳ xuống.
Ông không một lời giải thích, bởi vì ông thật sự có lỗi với Minh Châu, chính ông là người đã bỏ rơi cô.