Hoắc Minh đẩy cửa bước vào, bà cụ ậm ừ nói rằng muốn đuổi Lục Khiêm ra khỏi nhà.
Ôn Noãn nhẹ nhàng dỗ dành. Hoặc Minh nhẹ nhàng bước tới.
Anh cúi xuống ôn nhu hỏi: “Em với bà ngoại ăn cơm trưa chưa?”
Ôn Noãn lắc đầu.
Hoäc Minh chạm nhẹ vào vai cô: "Một bữa cơm nuôi hai người! Em đi nhờ người chuẩn bị cơm đi, anh sẽ an ủi bà ngoại."
Ôn Noãn nhỏ giọng nói: “Sợ là anh không dỗ được bài” Hoắc Minh búng nhẹ chóp mũi cô. Ôn Noãn đứng dậy rời đi.
Bước ra ngoài, cô cảm thấy sân bỗng trở nên vắng tanh, tất cả chữ hỷ đỏ thẫm đều bị xé bỏ.
Quản gia đang phân công người làm dọn dẹp. Mọi người đều im lặng mà làm, đi đường toàn cúi đầu.