Cô chỉ là...chỉ là thờ ơ mỉm cười.
Bà cụ tức giận đến mức toàn thân run rẩy.
Bà bước tới tát vào mặt Lục Khiêm một phát, lớn tiếng nói: “Lục Khiêm, nếu hôm nay con dám bước ra ngoài một bước, ta sẽ mang theo Minh Châu và Thước Thước đi, không bao giờ quay lại nữa! Con thật sự rất giỏi, thà rằng không làm thất vọng người ngoài, cũng nhất định phụ lòng mẹ con Minh Châu! Mấy năm nay, những gì con nợ con bé chẳng lẽ còn rất ít hả?”
Bà hận không thể rèn sắt thành thép, nước mắt chảy dài trên mặt.
Nhưng những điều này vẫn không thể giữ chân Lục Khiêm ở lại.
Ông để ý đến tính mạng đứa bé.
Lúc Lục Khiêm rời đi, ông nhìn Minh Châu lần cuối và bảo cô hãy đợi mình.
Ôn Noấn ở phía sau nghẹn ngào kêu lớn: "Cậu!"
Lục Khiêm dừng lại một chút, trong mắt nóng lên, nhưng cuối cùng vẫn không dừng lại...