Minh Châu rất thích.
Lục Viên, phòng ngủ chính của Lục Khiêm, đối với cô mà nói rất có ý nghĩa.
Hôn lễ tổ chức theo kiểu Trung.
Hai nhà Lục và Hoắc đều có danh tiếng, tối đó khách sạn lớn nhất thành phố € mở một trăm bàn tiệc, mời bạn bè người thân và đối tác kinh doanh.
Mười giờ sáng.
Minh Châu ngồi trong phòng hỷ đỏ rực, mặc váy cưới kiểu cổ tinh xảo. Cô vốn trông đã xinh đẹp, hôm nay lại càng xuất sắc hơn.
Ôn Noãn mang thai hơn tám tháng rồi.
Nhưng hôn lễ này, trước sau cô đều thu xếp, chỉ sợ không đủ hoàn hảo. Minh Châu dìu cô ngồi xuống.
Ôn Noấn khẽ xoa tóc cô ấy, khế dặn dò mấy câu, Minh Châu đều lắng nghe. Hoắc Minh từ bên ngoài đi vào.
Anh mặc đồ vest ba mảnh trắng đen cơ bản, thành thục anh tuấn.
Minh Châu la lên: “Anh, anh như vậy sắp lu mờ Lục Khiêm rôi!”
Hoäc Minh gõ đầu cô ấy một cái.
Anh mắng cô: “Khuỷu tay hướng ra ngoài rồi sao? Anh trai em còn phải dựa vào gương mặt này để giữ chặt chị dâu em đấy! Đừng có kéo chân anh!”