Lục Khiêm khẽ cọ sóng mũi với cô.
Áo ngủ trên người cô rơi xuống...
Sau đó, Lục Khiêm như do dự chốc lát, nhưng cuối cùng bàn tay dừng trên ngăn kéo tủ vẫn rút về, ôm người cô lên, hôn càng nhiệt tình hơn.
Mọi chuyện kết thúc. Lục Khiêm khế xoa bụng cô. Có lẽ, nơi này đã có đứa nhỏ.
Minh Châu tựa sát lòng ông, nhịp tim vẫn đập nhanh, cô mềm giọng nói: “Anh còn chưa đến công ty sao?”
Lục Khiêm hôn cô.
Ông đứng dậy, kéo quần lên, sau đó mặc áo sơ mi vào. Trên áo vẫn dính chút dấu vết.
Minh Châu không dám nhìn.
Lục Khiêm thấp giọng cười quay về phòng thay đồ, đổi áo sơ mi, sau đó quay lại hôn cô: “Nghỉ ngơi đi! Buổi chiều anh đón Thước Thước về.”