Mới một lúc, Lục Khiêm lại gắp thêm mấy con thú bông.
Ông cố ý nói: “Nói như vậy, bà Lục của chúng ta cũng rất giỏi nhỉ?”
Ông một lời hai nghĩa.
Cô nghe ra được, cảm thấy xấu hổ nhưng anh gọi cô là bà Lục nên cũng không nỡ giận.
Lục Khiêm nhìn cô.
Tâm tư cô gái nhỏ rất dễ đoán, cả nửa ngày cô gần như đều bám trên người
ông, ông nghĩ lúc nhàn rỗi nên ở bên cạnh cô nhiều hơn...
Cuộc sống sau đó cũng yên bình như thường. Lục Khiêm chỉ là thi thoảng gọi điện cho đứa bé kia. Việc kinh doanh của ông rất thuận lợi.
Minh Châu cũng vào đoàn phim, cũng may quay phim ở tại thành phố này, chỉ cần Lục Khiêm có thời gian thì sẽ đến đón cô về nhà, buổi tối chăm con xong thì sẽ đến thời gian riêng tư của bọn họ.