Ông muốn ở bên cạnh cô.
Cô khẽ cắn môi dưới, giọng điệu vẫn có chút làm nững: “Hôm nay anh không bận à?”
Ánh mắt Lục Khiêm sâu kín: “Bận! Nhưng cũng phải ở bên cạnh vợ.”
Cô trẻ như vậy, đang lúc cần có người bên cạnh, lại thêm chuyện của Manh Manh, ông lúc nào cũng khiến cô chịu thiệt, vì thế càng muốn bồi đắp.
Minh Châu biết ông đang muốn bù đắp quan hệ.
Cô yêu thương ông nhưng không làm khó, khẽ nói: “Sau hai giờ chiều thì trống lịch rồi.”
Lụ Khiên cúi người hôn cô một cái: “Dẫn em đến khu vui chơi.”
Trong lòng Minh Châu ngọt ngào, cô lại giả vờ như không để ý: “Anh ấu trĩ à Lục Khiêm! Em cũng không phải con nít!”
Đôi mắt phượng xinh đẹp của ông nhìn cô.