Giọng điệu ông dịu dàng quan tâm.
Minh Chấu không biết chồng người khác thế nào, nhưng cô rất thích Lục Khiêm như vậy.
Cô nhỏ giọng nói: “Chỉ cần anh không ức hiếp em là được!” Lục Khiêm kéo cô qua.
Tối nay ông động lòng, dù không làm đến cuối cùng nhưng ông vẫn không khống chế được tình cảm của mình, không ngừng hôn cô, hôn cô mãi...
Bàn tay ấm nóng giữ lấy người cô.
Có tình, cũng có dục vọng.
Ngủ đến nửa đêm.
Điện thoại Lục Khiêm vang lên, ông nhìn là điện thoại của trẻ em gọi đến Là Manh Manh.
Đêm khuya tĩnh mịch, ông aansh khẽ nhìn vài giây, cuối cùng tắt âm điện thoại.
Ngọn đèn sáng tỏ.