Lục Khiêm khẽ đóng cửa lại, nhẹ giọng nói: “Muộn như vậy rồi con xem kịch bản sao?”
Minh Châu ngước mắt nhìn ông.
Ánh mắt cô vui mừng nhưng vẫn cẩn thận dè dặt, không để ông phát hiện. Lục Khiêm tựa vào cửa.
Ông nhẹ nhàng cởi nút áo, giọng điệu oán trách: “Mệt chết mất!”
Ông rất biết cách nắm bắt phụ nữ.
Tỏ ra yếu đuối đúng lúc, có thể khiến người phụ nữ thương cảm, ít nhất Minh Châu cũng có chút đau lòng.
Chỉ là cô không chịu đi qua.
Lục Khiêm cười nhạt, ngồi bên cạnh cô, khế xoa đầu cô.
“Hôm nay dạo phố thế nào?”
Minh Châu nói với ông về tình hình của Ôn Noãn, sau đó cũng không nghĩ nhiều mà nói: “Đợi sau khi Hoắc Kiều sinh ra, anh trai với Ôn Noãn đã có hai cô nhóc rồi.”