Ôn Noãn cười nhạt: “Lo chứ! Nhưng có lo cũng không thể trói buộc lên người anh ấy được đúng chứ!”
Lại nói, đàn ông cũng không trói buộc được.
Chỉ có bản thân anh nguyện ý về nhà thôi.
Bây giờ mấy đứa nhỏ trong nhà gần như đều là do anh chăm sóc, đưa đón, rồi cả đời sống hằng ngày của cô anh cũng lo lắng, lại thêm chuyện công ty hai bên, Ôn Noãn đoán tổng giám đốc Hoắc cũng không còn sức.
Chớp mắt, Hoắc Minh đã đi đến.
Anh nắm nhẹ vai Ôn Noãn, nhìn sang em gái: “Có cần anh đưa về không?”
Minh Châu nói: “Em tự lái xe!”
Hoắc Minh lại gật đầu với Bạch Vi rồi dẫn vợ đi.
Mãi đến khi chiếc xe đã đi xa, Bạch Vi nhìn Minh Châu, khẽ than: “Anh trai em đúng là càng ngày càng yêu nghiệt đấy! Cũng chỉ có Ôn Noãn mới giữ được anh †a! Chị nhớ năm đó anh ta đúng là kiểu đóa hoa cao ngạo đấy!”