Minh Châu khẽ ừ một tiếng.
Cô ấy nói: “Dự kiến vào tháng Năm, dạo này công ty anh ấy cũng khá bận!” Ôn Noãn khẽ cười. Công ty Lục Khiêm ở thành phố B, nhưng nhân mạch ông đa phần đều ở Tây Bắc, vì vậy đi công tác cũng thường xuyên, cho dù có ở thành phố B cũng thường phải uống rượu xã giao.
Minh Châu không buồn giận.
Thực ra cô ấy cũng từng nhắc, với quan hệ của ông, tìm chuyện nhàn rỗi cũng không khó.
Nhưng Lục Khiêm không chịu.
Ông nói như vậy chẳng khác gì dưỡng lão.
Ông khá để ý đến tuổi tác, tối đó cả đêm ông cũng không chịu tha cho cô.
Minh Châu muốn nói lại thôi.
Ôn Noãn hỏi cô ấy: “Sao vậy?”
Minh Châu vân vê góc áo trong tay, thấp giọng nói: “Chị dâu, em cứ cảm thấy giữa em và ông không còn như trước nữa! Em thực sự còn yêu Lục Khiêm, Lục Khiêm cũng yêu em, nhưng chỉ là... Đối với hạnh phúc này em lại thấy bất an, cứ cảm thấy không chân thực!”