Lục Khiêm thường không khống chế được, sợ không cẩn thận làm cô bị thương...
Lần phóng túng này vậy mà đến tám giờ tối. Người giúp việc có gọi hai lần.
Bên trong không có tiếng động, cửa lại không mở ra được, nên người giúp việc biết điều xuống dưới chăm sóc cậu chủ.
Trong phòng ngủ, một mảng tối tăm.
Minh Châu nghiêng người, nằm ở trong lòng người cũng đầy mồ hôi như vậy. Cô vừa động đậy, Lục Khiêm đã tìm môi cô nhẹ nhàng sờ một cái: "Đói rồi?" Minh Châu có chút ngượng ngùng.
Cô kéo chăn che lại cơ thể, nhẹ giọng gật đầu: "Ừm! Anh đi xem Thước Thước thử! Vết thương của thằng bé có chút ngứa anh thoa chút thuốc cho thằng bé."
Lục Khiêm ghé qua hôn cô.