"Anh đứng dậy!"
Lục Khiêm không những không đứng dậy còn ôm lấy cơ thể cô, hôn nhẹ lên môi cô, rất dịu dàng nói: "Còn giận không?"
Cô thành thật gật đầu.
Thần thái bộ dạng đó vô cùng giống Lục Thước.
Trong lòng Lục Khiêm mềm nhữn, có dục vọng cũng có tình cảm dịu dàng.
Mặt của ông dán chặt vào cô, làn da ấm nóng dán chặt vào nhau, ông nhẹ giọng nói: “Anh đền chú Lục lại cho em có được không? Đừng giận nữa, cô gái thích đẹp như vậy, giận rồi sẽ có nếp nhăn đó."
Minh Châu bị ông đè ở dưới thân.
Tiến thoái không được.
Gô đỏ mắt: "Nếu không phải là anh trai, căn bản em không theo anh về."