Cô yên tĩnh nhìn chăm chú.
Mắt ánh lên một tầng hơi nước.
Cô nhìn nắng chiều ở bên ngoài cửa sổ sát đất, ở chân trời ánh lên màu đỏ rực.
Cúi đầu nhìn là nhẫn kim cương do Lục Khiêm tặng.
Lục Khiêm dỗ con trai vào trong thì nhìn thấy cô đang cúi đầu nghịch nhẫn kim cương, một bộ dạng trầm tư.
Ông đi qua từ sau lưng ôm lấy eo của cô.
Minh Châu không có vùng ra nhưng cũng không trả lời, chỉ nhẹ nhàng hỏi ông: "Thước Thước ngủ rồi!"
Lục Khiêm ừm một tiếng.
Ông nói: "Ngày mai dẫn thằng bé đi bệnh viện kiểm tra lại đi! Anh cứ không yên tâm."
Minh Châu không phản đối.
Thước Thước thích Lục Khiêm, ông muốn rút thời gian ra ở cùng con trai, cô cũng không có lý do gì phản đối.