Lục Thước lén nhìn mẹ.
Cậu bé ôm Lục Khiêm, giọng nói mềm nhũn: “Mẹ không có nói.”
Lục Khiêm cười nhạt.
'Thắng nhóc ngốc này cũng không ngốc lắm, vậy mà còn biết ba phải.
Ông xoa tóc màu trà mềm mại của con trai, khuôn mặt nhỏ trắng nõn khiến cho người khác thích thú.
Lục Khiêm đương nhiên thương cậu bé.
Ông một tay bế con, một tay xách hành lý không dám cho Minh Châu lao động chút nào.
Minh Châu đóng cửa xe lại, chỉ lạnh lùng nhìn ông một cái.
Lục Khiêm thất vọng.
Những năm nay lần nào gặp nhau, cô không phải mặt mày hớn hở chứ.
Trong lòng ông khó chịu nhưng vẫn cười mỉm, dẫn theo con trai vào trong.
Biệt thự khá lớn, lầu trên dưới cộng lại có hơn tám trăm mét vuông, thư ký Liễu đặc biệt mời hai người làm vườn và bốn dì giúp việc để chăm sóc sinh hoạt, ngoài ra gia dụng thường ngày cũng tăng thêm chút.