Ôn Noấn xuống lầu, vừa hay bắt gặp. Minh Châu có chút ngại ngùng.
Gô lại sợ Ôn Noấn không thoải mái, dù sao cô đã lớn như vậy rồi còn nũng nịu với anh trai như vậy.
Ôn Noãn không nói gì. Cô chỉ nhẹ nhàng nhìn Hoắc Minh một cái.
Buổi tối, Hoắc Minh xử lý công việc xong vươn vai một cái.
Buổi tối, Hoắc Minh xử lý công việc xong vươn vai một cái. Anh mở nút áo ra, về lại phòng ngủ chính.
Ôn Noãn đã tắm xong, mặc áo ngủ en, ngồi ở trước bàn trang điểm chải mái tóc dài màu trà.
Cô đã tốn thời gian để chăm sóc, nhìn từ phía sau vẫn còn rất thon gọn. Hoắc Minh đi qua đó, từ phía sau ôm lấy cô.
Chóp mũi cao của anh tì vào hõm cổ của cô, thấp giọng lầm bầm: "Thơm như vậy! Đổi sửa tắm rồi sao?"
Ôn Noãn ừm một tiếng.
Cô ngẩng đầu nhận nụ hôn của anh, giọng nói đứt đoạn: "Anh thật sự xử lý vụ kiện này cho cậu sao?"
Hoắc Minh đưa tay vào áo ngủ của cô.
Từ trước đến nay kỹ thuật của anh luôn tốt, mấy cái đã khiến cho cô không thể kiềm chế.
Ôn Noãn nắm lấy bàn tay của anh. Cô không để cho anh làm nữa...