“Lần sau vẫn là dẫn theo thư ký Liễu bên cạnh đi."
Lục Khiêm cười nhạt: “Em nhớ anh hay là nhớ chú Liễu của em?” Mắt của Minh Châu có chút đỏ. Lúc này, nhiếp ảnh gia gọi qua đó.
Trạng thái của cô không tốt, điều chỉnh khá lâu đặc biệt là mắt phải nhỏ thuốc nhỏ mắt.
Lục Khiêm nhìn thấy khó chịu.
Ông đứng yên ở đó rất lâu mới quay người rời đi.
Trong lòng ông nghĩ rõ ràng hai người không ở bên nhau được, có thể mỗi người một chỗ. Cô làm cô cả của nhà họ Hoắc không cần chứng minh với ông điều gì. Ông vẫn là ông Lục được mọi người kính trọng, không cần vì tương lai của một cô gái mà chịu trách nhiệm.
Nhưng bọn họ vẫn từ bỏ tất cả, chạy về phía đối phương.
Mắt của Lục Khiêm đỏ lên.
Độ tuổi này của ông không thích hợp thể hiện tình cảm ra bên ngoài, đặc biệt là nhiều người như thế, có bạn hợp tác của cô, có kim chủ thương nghiệp của cô.