Lúc này Hoắc Minh gấp báo lại, có chút lười nhác nói: "Cậu, tối hôm qua ngủ ngon không?”
Lục Khiêm không có tâm trạng nói chuyện phiếm với anh.
Nhưng Hoắc Minh lại rất hứng thú.
Anh kiêu ngạo uống một ngụm cà phê đen, cố ý xem thường: "Cậu bôn ba mệt mỏi, nhớ chăm sóc lại nhan sắc một chút! Quên nói với cậu, thật ra Minh Châu yêu cái đẹp, nếu người già như cậu không chăm chút bề ngoài cho đẹp thì e là kết hôn không thành đâu!"
Lục Khiêm hận cái miệng này của anh!
Hoäc Minh tiếp tục uống cà phê, khoé môi cong lên.
Lúc này, Ôn Noãn đi xuống.
Cô mang thai cơ thể nặng nề, mỗi ngày thức dậy tương đối trễ, con cái trong nhà cơ bản đều là Hoắc Minh chăm sóc.
Thấy cô đi xuống.
Hoắc Minh lập tức đứng dậy đỡ cô, không còn dáng vẻ như ban nãy.