Sắc mặt của Lục Khiêm trắng bệch.
Ông biết ý của cô, cô muốn từ bỏ rồi.
Ông nhìn cô chăm chú, giọng nói đè xuống có chút thấp: "Minh Châu, anh biết chuyện này khiến em uất ức rồi! Nhưng em cho anh chút thời gian có được không?”
Minh Châu xoay mặt qua, nhìn ngoài cửa sổ.
Cô nhẹ giọng nói: "Lục Khiêm, em chỉ muốn sống cuộc sống bình yên."
"Anh có phải là ông Lục hô mưa gọi gió hay không cũng không quan trọng. Quan trong là anh cùng với em và Thước Thước có thể sống cùng nhau, không có người khác làm phiền."
Chuyện này đang giằng co.
Trong lòng cô thất vọng, nhưng tình cảm nhiều năm sao có thể nói buông là buông chứ.
Minh Châu dựa vào sô pha, khuôn mặt tiều tuy.