Cậu bé vẫn thích em gái trong bụng bác gái.
Hoắc Minh ôm Thước Thước về phòng ngủ.
Bên trong phòng ngủ ánh đèn ấm áp, Ôn Noãn cũng đã tỉnh, cô còn cố tình pha một ly sữa bò.
Thước Thước nằm xuống ôm sữa, thỏa mãn uống một hơi. Một lúc sau, cậu bé còn lén sờ bụng của Ôn Noãn.
Ôn Noấn nghiêng người, dịu dàng nói với cậu bé: “Em gái tên là Hoắc Kiều, bác của cháu đã đặt tên đấy.”
Lục Thước rất thích cái tên này.
Cậu bé thấy hay hơn so với Manh Manh gì đó nhiều.
Cậu nhóc uống sữa bò xong rất dễ ngủ, đợi đến khi cậu bé đã thở sâu, Ôn Noãn nói nhẹ: “Bọn họ cãi nhau khó chịu, người anh trai như anh thật sự yên tâm để hai bọn họ ở cùng một phòng, không sợ cậu bắt nạt Minh Châu à?”
Nghe vậy, Hoắc Minh cười nhẹ.
Anh chạm vào tay cô và vuốt ve nó nhẹ nhàng, có phần trêu chọc.
“Bọn họ còn có con rồi! Có gì chưa làm qua đâu?” Mặt Ôn Noãn đỏ lên.
Cô nói chuyện nghiêm túc với anh mà anh cứ nói sang mấy chuyện khác, cũng may trời tối nên Hoắc Minh không nhìn thấy.
Hoắc Minh lại nổi tâm tư. Nhưng ở giữa có một đứa trẻ, không thể làm gì được, nói một ít cũng tốt.