Minh Châu rất lý trí nói: “Anh suy nghĩ cho kỹ đi.”
Cô nói xong thì cúp điện thoại.
Lục Khiêm chậm rãi đặt điện thoại xuống, ông ngồi trong xe, cầm điếu thuốc chậm rãi hút... Hút xong một điếu thuốc, ông vẫn lái xe đến sân bay.
Minh Châu đã bay đi từ lâu rồi. Lục Khiêm mua vé máy bay đi vào sảnh chờ.
Ông chọn một chỗ để ngồi xuống, lặng lẽ nhìn những chiếc máy bay bay lên hạ xuống.
Hoắc Minh dẫn Minh Châu và Thước Thước về chỗ mình. Trong phòng khách, Sùng Quang đang chơi với Tiểu Thước Thước.
Hoắc Tây đang đánh đàn dương cầm, dáng người bé nhỏ thẳng tắp, nhìn rất có khí chất.
Hoắc Minh một tay ôm Thước Thước, tay kia kéo theo hành lý.
Minh Châu thấy cô hơi quấy rầy.
Hoắc Minh cẩn thận từng li từng tí đặt Lục Thước xuống, liếc nhìn đôi mắt đã khóc đến đỏ ửng của cô ấy: “Không phải em vẫn phải làm việc sao, bình thường ai sẽ chăm sóc Thước Thước, hay em muốn bố ngày nào cũng cằn nhằn eml Anh nói cho em biết, chuyện rắc rối giữa em và Lục Khiêm bố mẹ còn chưa biết đâu, nếu họ biết chắc chắn lại có sóng gió nổi lên!”